Câu chuyện tôi sắp kể diễn ra vào khoảng cuối mùa hè năm 2011.
Năm đó, tôi chỉ vừa tròn hai mươi tuổi, khi ấy tôi vẫn còn là sinh viên. Gia cảnh tôi chỉ thuộc diện đủ ăn đủ mặc, không mấy dư dả. Càng trưởng thành, tôi càng có nhiều nhu cầu chi tiêu hơn, nhưng không muốn làm phiền song thân nên quyết định kiếm một công việc làm thêm để có thêm khoản chi tiêu.
Thế rồi, một hôm nọ, tôi lên mạng tìm kiếm việc làm. Duyệt qua duyệt lại, tôi chỉ thấy toàn những tin tuyển dụng bán hàng đa cấp. Tìm kiếm ròng rã nửa ngày trời mà chẳng có việc nào ưng ý. Hôm sau, trong buổi họp lớp cấp ba, khi đang trò chuyện cùng cô bạn thân, tôi có than thở về chuyện tìm việc. Nó ậm ừ một lát rồi bảo:
– Tớ có người quen mở một quán cà phê ở Quận Bình Thạnh. Để tớ hỏi xem có cần thêm nhân viên không rồi báo cậu đến xin việc nhé!
Nghe nó nói vậy, tôi mừng thầm trong bụng. Sau đó, nó xin số điện thoại của tôi để tiện liên lạc.
Vài ngày sau, nó gọi điện báo tin cho tôi:
– A lô! Cậu đấy à? Tớ vừa hỏi anh ấy về chuyện tuyển nhân viên, anh ấy bảo đang cần hai nam phục vụ. Tớ có giới thiệu cậu với anh ấy rồi, anh ấy nói nếu rảnh thì khoảng hai giờ trưa lên gặp anh ấy phỏng vấn rồi mai đi làm luôn.
Nghe xong, tôi mừng quýnh, cảm ơn nó rối rít rồi vội vàng ghi lại địa chỉ và số điện thoại của người anh ấy. Tan học, tôi phóng thẳng về nhà trên chiếc xe Wave Alpha đỏ thần thánh của mình. Tôi chuẩn bị đầy đủ hồ sơ, ảnh 3x4, bản sao Chứng minh nhân dân và các giấy tờ cần thiết khác. Đúng một giờ bốn mươi lăm phút, tôi đã có mặt tại quán.
Quán cà phê đẹp hơn tôi hình dung rất nhiều. Quán tuy nhỏ, nằm sâu trong hẻm nhưng lại khá dễ tìm. Vừa bước vào, tôi đã bất ngờ trước cách bài trí tinh tế, nội thất sang trọng cùng ánh đèn dìu dịu. Quán mang phong cách Acoustic nhưng theo cảm nhận của tôi thì đẹp hơn một bậc. Sau đó, tôi gặp "ông chủ". Với bản tính hiền lành, ăn nói lễ phép, tôi nhanh chóng nhận được thiện cảm từ anh ấy. Sau khi phỏng vấn, tôi xin làm luôn cả ca chiều và ca tối, tức là từ hai giờ trưa đến mười giờ đêm. Tôi nghĩ bụng, đằng nào ở nhà cũng chẳng làm gì, vậy thì làm luôn hai ca cho tiện. Khách ở đây tôi thấy cũng khá vắng, nên có nhiều thời gian rảnh rỗi. Tôi có thể tranh thủ học bài qua loa, lại vừa được ngồi máy lạnh mát mẻ, và đặc biệt là được hưởng gấp đôi lương (một triệu rưỡi mỗi ca). Thế là tôi đã xác định, quãng thời gian sắp tới mình sẽ ít khi ở nhà. Sáng đi học, trưa đến gần khuya thì chôn chân tại quán cà phê.