Chương 22

Em ngậm ngùi quay mặt vào tường và không nói gì. Đêm đó, tôi nằm ôm em, ôm chặt lắm, như sợ em tan biến vào hư vô, đến nỗi em phải ho lên mấy lần mới thôi. Một đêm thật dài...Sau hôm ấy, tôi và em như hai người xa lạ, kh...