Chương 33: NHÓC H* ( P3 )

Cũng hên là nó không phải là cháu em. Thấy nó có vẻ hồn nhiên quá mức, em mới đạp nó ra xa một phát (cường điệu một tí).- Em: Sáng giờ ăn gì chưa? Anh chở đi ăn gì rồi về.- H*: Đói muốn khóc, chờ nãy giờ, giờ mới chịu mở...

Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Trường Thanh