Dòng đời nổi trôi

Dòng đời nổi trôi

Biên tập:
Tác giả: Tuấn
Thể loại: Voz
Trạng thái: Hoàn Thành
Cập nhật: 2 tháng trước
Ngày đăng: 2 tháng trước
5325
0

0

1

Hà Nội những năm tháng cũ, có gã trai mang vết sẹo lòng đi tìm lại chính mình giữa dòng đời vạn biến.

Giới thiệu

Tuấn là một tân sinh viên tỉnh lẻ bước chân vào thủ đô với hành trang là một quá khứ đầy dằn vặt và nỗi đau mất mát người thân. Anh chọn cách sống thu mình trong cái vỏ bọc vô cảm, lầm lũi như một kẻ đứng bên lề cuộc đời để trốn tránh những ký ức bi thương tại quê nhà. Thế nhưng, vòng xoáy của môi trường đại học và những cuộc gặp gỡ định mệnh đã không cho phép anh dừng lại.

Bắt đầu từ tình bạn thân thiết với Xuân - gã công tử nhà giàu thẳng tính, Tuấn dần bị kéo vào những cuộc vui chốn giảng đường, những trận bóng đá nảy lửa và cả thế giới ngầm đầy phức tạp của những tay anh chị cho vay nặng lãi. Biến cố ập đến khi anh va chạm và rơi vào lưới tình với những bóng hồng có gia thế không hề đơn giản như Hằng, Trà hay Ngọc. Mỗi người phụ nữ đi qua cuộc đời Tuấn đều mang theo một sắc thái riêng: từ sự ngây thơ, dịu dàng đến những toan tính thương trường khốc liệt.

Hành trình của Tuấn không chỉ là chuyện yêu đương tuổi trẻ, mà còn là sự trưởng thành đau đớn giữa ranh giới trắng đen của đồng tiền và quyền lực. Từ một kẻ tay trắng, anh phải học cách sinh tồn giữa những âm mưu chiếm đoạt cổ phần cty, những trận đòn dằn mặt và cả những lần mất đi tất cả để hiểu rằng: muốn sống tốt, phải tự tay đập nát cái vỏ bọc cũ kỹ của chính mình.

Đánh giá/Nhận xét

Dòng đời nổi trôi mang đậm hơi thở của dòng truyện Voz kinh điển với lối kể chuyện xưng Tôi đầy chân thực, gần gũi. Văn phong của tác giả Tuấn rất mộc mạc, sử dụng ngôn ngữ đời thường có phần gai góc, đôi khi thô ráp nhưng lại diễn tả cực kỳ chính xác tâm lý của những người trẻ tuổi đang loay hoay tìm định hướng. Cách thiết lập bối cảnh đô thị những năm 2010 với quán net, bia hơi, và các câu lạc bộ võ thuật tạo nên một không gian hoài niệm rất riêng.

Điểm mạnh nhất của tác phẩm nằm ở cách xây dựng nhân vật chính có chiều sâu tâm lý rõ rệt, không phải kiểu anh hùng hoàn hảo mà là một người đàn ông đầy khuyết điểm, biết sợ hãi và biết sai lầm. Các xung đột trong truyện được đẩy lên cao trào thông qua sự giao thoa giữa môi trường học đường và xã hội phức tạp bên ngoài, tạo nên sức cuốn hút khó cưỡng qua từng chương.

Tuy nhiên, truyện vẫn mắc phải một số hạn chế thường gặp của dòng fiction mạng. Nhịp truyện ở giai đoạn giữa đôi khi hơi dông dài với những tình tiết sinh hoạt đời thường lặp lại, có thể khiến độc giả thiếu kiên nhẫn. Một số nhân vật phụ xuất hiện khá ấn tượng nhưng chưa được khai thác triệt để về sau, tạo cảm giác hơi mờ nhạt so với dàn nhân vật chính. Dù vậy, cái kết giàu chiêm nghiệm đã bù đắp lại tất cả, để lại dư âm buồn man mác về một thời thanh xuân đã qua.

Liệu sau bao nhiêu va vấp, gã trai ấy có tìm thấy bến đỗ bình yên hay lại tiếp tục trôi dạt theo những con sóng của cuộc đời? Hãy cùng bước vào thế giới của Tuấn để thấy lại chính mình trong những ngày tháng tuổi trẻ nồng nhiệt nhất.

Mở đầu

"Cúi đầu thủ thế... Tay không rời mặt... Vào góc... Thoát ra... Thọc, thêm lực hơn nữa... Thân trên linh hoạt... Móc ngang... Chân di chuyển nhanh hơn nữa..." - Tiếng võ sư quát dồn dập chỉ dẫn khi tôi đang tập thực chiến trên sàn Boxing cùng một đàn anh khác.

Gắn bó với môn thể thao đòi hỏi thể lực cực độ này mới gần 2 năm, nhưng nó đã đủ sức nhào nặn tôi từ một cậu học sinh cấp 3 yếu ớt, trầm cảm thành một kẻ rắn rỏi, vững chãi hơn cả về thể xác lẫn tinh thần.

Nếu phải dùng từ để miêu tả cuộc đời tôi cho đến lúc này, có lẽ sẽ là "Buồn", "Khổ", "Bất hạnh" hay "Thiệt thòi"...

Haizz, tự bản thân tôi thì thấy hợp với hai chữ "Vô cảm" hơn.

Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, vẹn tròn như bao người, với bố mẹ và một cậu em trai kháu khỉnh.

Thế nhưng, tất cả đã sụp đổ sau một vụ tai nạn giao thông ngay khi tôi vừa nhận tin trúng tuyển vào trường chuyên cấp 3.

Cả nhà khi ấy đều hân hoan, quyết định thưởng cho tôi một chuyến du lịch xa - món quà mà tôi đã vòi vĩnh từ trước kỳ thi.

Số phận đã cướp đi gia đình tôi, hay chính tôi là kẻ đã hại chết những người thân yêu nhất của mình?

Nhiều đêm choàng tỉnh sau cơn ác mộng, nhìn vết sẹo dài gớm ghiếc trên ngực, tôi lại tự dằn vặt: Tại sao người nằm xuống không phải là tôi, mà lại là bố mẹ và em trai?

Tôi đã khóc rất nhiều, đã từng trầm cảm, từng sống như một cái bóng lầm lì.

Từ một cậu thiếu niên năng động, hoạt bát thời cấp hai, tôi bước vào cấp ba như một con người khác: lạnh lẽo, vô cảm với vạn vật xung quanh.

Khi cuộc đời đã ném vào tôi những nỗi đau thấu trời, thì hà cớ gì tôi phải mở lòng để đón nhận nó thêm nữa?

Tôi vẫn tồn tại, vẫn lớn lên, chẳng qua chỉ vì nghĩa vụ và trách nhiệm với lời hứa trước giờ lâm chung của cha mẹ: rằng phải cố mà sống, và sống cho tốt.

Tôi sẽ cố sống, còn sống tốt là thế nào... tôi vẫn chưa cảm nhận được.

Có lẽ vì tôi đã quá vô cảm, hoặc biết đâu, việc "cố sống" cũng chính là một hình thái của "sống tốt" rồi.

Ba năm cấp ba trôi qua nhạt nhẽo, tôi chẳng để lại dấu ấn gì trong mắt bạn bè, và họ cũng chẳng mảy may đọng lại trong tôi.

Không bạn bè, không người yêu.

Thay vào đó, những mối quan hệ và kỷ niệm thực sự của tôi lại nằm ở câu lạc bộ boxing này.

Nơi mà có lẽ chỉ vài tháng nữa thôi tôi sẽ phải rời xa... nếu tôi đỗ đại học.

- Lên Hà Nội nhớ đừng đua đòi, chịu khó làm thêm mà trang trải cuộc sống. Khi nào rảnh thì về chơi với cô - Cô ruột tôi dặn dò.

Tôi chỉ cười khẩy, chào cô rồi quay lưng bước đi, chẳng chút vương vấn ngôi nhà này - gia đình của cô tôi.

Ba năm sống trong sự ghẻ lạnh và cô độc, tôi không dám trách móc, bởi dù sao cũng đã nương nhờ nhà họ suốt một thời gian dài.

Dù thực tế, tiền sinh hoạt hàng tháng vẫn được trích từ tài khoản ngân hàng bố mẹ để lại - số tiền mà tôi chỉ được toàn quyền định đoạt khi đủ mười tám tuổi.

Nhưng tôi có quyền không dành tình cảm cho nơi ấy.

Ngày nhận tin đỗ đại học cũng là lúc tôi vạch sẵn kế hoạch cho một cuộc sống tự do, tự lập, hoàn toàn tách biệt.

- "Con chào bố mẹ, anh chào em nhé. Tạm biệt gia đình thân yêu... Con đi đây."

Đợi nén nhang cuối cùng tàn hẳn, tôi khoác ba lô rời khỏi nghĩa trang thành phố, hướng ra bến xe khách đi Hà Nội.

Nhìn qua ô cửa kính, nơi chôn rau cắt rốn, nơi gia đình tôi mãi mãi nằm lại đang dần lùi xa rồi khuất hẳn...

Con đang bước tiếp hành trình của mình đây, con sẽ cố gắng thực hiện trọn vẹn lời hứa với cả nhà... Con hứa...

Chiếc xe bon bon trên quốc lộ, mang theo một kẻ cô độc tiến về phía trước, nơi những hành trình chông gai của cuộc đời đang chờ đợi...