Chương 18

Tôi cũng ngó qua ngó lại thấy chỗ này khá vắng lại ít người đành vạch áo nhè nhè cho cô ấy xem. Cô ấy chợt khóc to làm tôi cũng hoảng hồn. Rồi cô ấy bám tay tôi thật chặt nước mắt tuôn rơi...- T giọng xót xa: Sao anh ngố...

Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thú Mê Thành (Dịch)