Mạo Tính Lang Gia

Mạo Tính Lang Gia

1
0
Dịch

Giữa thời loạn môn phiệt đỉnh thịnh, một kẻ áo vải không xu dính túi muốn giữ lấy đầu trên cổ, chỉ có thể đánh cược vào một lời nói dối ngút trời: Mạo xưng huyết mạch Lang Gia Vương thị.

Dẫn nhập

Đất trời Nam triều niên hiệu Vĩnh Minh chìm trong khói lửa phân tranh Nam - Bắc, nơi ranh giới giữa sĩ tộc và hàn môn sâu tựa vực thẳm vạn trượng. Quy tắc ngầm "sĩ thứ bất tạp tọa" khắc nghiệt chia cắt thế gian thành hai nửa: kẻ sinh ra nơi vọng tộc thì thong dong tiến bước, ngồi vững chiếu công khanh; còn hạng thứ dân lưu tán chốn đồng không mông quạnh lại chỉ như cỏ rác dưới mũi giáo đao binh, mạng sống rẻ rúng hơn cả một mũi tên gỗ dâu.

Giữa khung cảnh hoang vu rợn ngợp ấy, Vương Dương – một tiến sĩ lịch sử thời hiện đại – bàng hoàng tỉnh giấc sau chuyến đi bảo tàng kỳ lạ, phát hiện bản thân đã rơi vào thân xác một kẻ áo vải tả tơi. Hắn không có bàn tay vàng cái thế, không có thần thông nghịch thiên, quanh mình chỉ có vài người xa lạ cũng vừa xuyên không tới và một toán tuần binh mang đao nỏ đằng đằng sát khí đang ập đến lùng sục quân công.

Đối mặt với họng cung sắc lạnh, sự hoảng loạn của những kẻ đồng hành lập tức đẩy tất cả vào chỗ chết: kẻ bạt mạng bỏ chạy bị tên bắn thủng chân, kẻ mang kiến thức hiện đại ra hòng đổi mạng bằng bí kíp làm muối lại bị giáng cán đao vỡ mật. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vương Dương bằng sự điềm tĩnh và nhãn quan sắc bén đã hiểu rõ bản chất của thời đại: thứ duy nhất khiến đao kiếm quân doanh phải chùn bước không phải là tiền tài hay kỹ nghệ vụn vặt, mà là cái bóng quyền lực vĩ đại của môn phiệt đệ nhất thiên hạ.

Một canh bạc sinh tử chính thức mở màn khi Vương Dương quyết định mạo nhận thân phận quý tộc Lang Gia. Bằng vốn am hiểu thấu triệt về điển cố, quy thức quan trường và phong cốt quý tộc, hắn từng bước giăng ra một màn kịch hoàn mỹ, khiến từ tên thập trưởng biên thùy đến đám đội chủ, văn thư trong quân doanh nửa nghi nửa sợ, cung kính nâng chén dâng trà. Thế nhưng, màn giả mạo càng tinh vi thì lưỡi đao treo trên đầu càng bén ngót, nhất là khi những người đồng hương đi cùng luôn là ngòi nổ chực chờ làm lộ tẩy lời nói dối, còn đám quan lại địa phương lại đang âm mưu lợi dụng danh xưng của hắn để trèo lên đỉnh cao quyền lực.

Bước chân vào ván cờ môn phiệt bằng thân phận giả tạo, cái giá phải trả cho sự sơ sẩy là muôn kiếp không trở lại. Liệu mưu lược và sự lạnh lùng của một học giả thời hiện đại có thể giúp Vương Dương biến một lời dối trá nghịch thiên thành con đường thông thiên, hay hắn sẽ bị nghiền nát giữa vòng xoáy mưu mô của loạn thế Nam Bắc Triều?