Chương 20: CÁI ÔM SAI LẦM

Tôi nhìn trân trân vào màn hình điện thoại thêm vài giây sau dòng tin cuối cùng của Trâm Anh. Mắt như mờ đi, tay buông thõng. Rồi, trong một cơn tức giận điên dại, tôi ném phăng cái điện thoại cục gạch xuống nền xi măng...

Đề xuất Voz: Nửa đêm gấu cầm dao