Chương 22: TAN VỠ

Tôi sững lại.- Sao lại nói như thế? Em đã làm gì mà không xứng đáng? Trâm Anh vẫn khóc, tiếng nấc nghẹn ngào như xé từng mảnh lòng tôi. Cô ngồi sát mép ghế, hai tay run run che mặt như đang cố giấu đi điều gì đó không th...

Đề xuất Tiên Hiệp: Bỉ Ngạn Chi Chủ