Chương 47
Chương đã mở. Hệ thống đang dịch, vui lòng tải lại trang sau ít phút.
Mở bởi để mọi người cùng đọc
Một hai đêm thức trắng, tôi vẫn chưa thể tin những gì xảy ra. Tôi ghét vị cà phê, vì nó đắng và làm người ta tỉnh rụi. Nhưng dù tôi chẳng nếm nó, vẫn phải nhìn trần nhà để những giai điệu của nhạc Khói giết mình từng cơn...
Đề xuất Voz: Lang thang trong nỗi nhớ