Chuyện xảy ra đã lâu rồi, đáng lẽ mình đã quên từ lâu rồi. Những kỷ niệm với em, có buồn có vui, có những lúc day dứt ân hận nhưng cũng có khi là những lúc ngồi cười một mình. Anh muốn quên em đi như một người dưng bước qua đường, nhưng cũng có khi anh cố lần theo dấu em, để rồi bần thần nhìn em vẫn ổn bên người khác.