Chương 17

Lên nhà với những suy nghĩ mông lung không đầu không cuối, làm sao đây nhỉ. Cứ nghĩ đến mẹ là cứ co rúm lại, chẳng muốn làm cái gì nữa, cơ mà lại nhớ đến nàng, nhớ đến khuôn mặt, đôi môi, nụ cười đấy mình lại ôm gối cười...