Tôi tên Trần Đức và đây là cuộc đời của tôi
Được ghi lại từ những gì mà tôi đã trải qua, thêm nếm từ máu và nước mắt.
Một ngày đẹp trời, tôi đang đứng ở gần đỉnh của cuộc đời với việc sinh ra đã ngậm thìa vàng, con đường phía trước được định sẵn trải đầy hoa hồng. Năm ấy tôi mới chỉ 18 tuổi, cái tuổi còn thơ ngây với bao ước mơ và những dự định muốn làm.
Vậy mà 1 cơn gió thổi qua, kéo ngã tôi từ đỉnh rơi xuống đống bùn nhầy dưới đáy của xã hội.
7 năm trôi qua với bao nhiêu tủi nhục trong trốn lao tù, thêm cả gần 10 năm sau đó như muốn thôi thúc tôi viết lại cuộc đời mình, dưới mắt nhìn của một kẻ ngoài cuộc. Để mang đến cho độc giả góc nhìn chân thực nhất về những mặt tối của xã hội.
Hơn tất cả, tôi muốn viết lại, như để đặt một chân lên trên hoa cỏ dại, từng chút một tận hưởng ánh nắng ấm áp của mặt trời.
Câu chuyện tôi kể ở đây chỉ chưa quá nửa đúng với sự thật, tôi sợ rằng nếu mình kể thật quá sẽ thật sự gây tiêu cực cho độc giả. Sâu thẳm trong tim, tôi chỉ muốn truyền đạt lại một thông điệp mà có lẽ ai cũng hiểu, nhưng hiểu rồi lại chẳng thể thực hiện được.
“Hãy sống theo cách của bản thân, tránh xa những thứ mang màu sắc dơ bẩn của xã hội, thượng tôn pháp luật. Đừng để đồng tiền và hận thù che mờ đi đôi mắt”
..
Gửi những cô gái từ tuổi đôi mươi đến sự tuyệt vọng
Xin lỗi vì đã để cuộc đời đen tối này bao phủ lấy những ước mơ của mọi người
Nếu có đọc được xin hãy mỉm cười và chấp nhận cho những năm tháng đã qua đi!
...
Fanpage Facebook : Thanh âm từ quá khứ