Gió lạnh qua rèm động ánh đăng,
Trăng nghiêng cửa sổ phủ sương bằng.
Một mình đối bóng nghe đêm tĩnh,
Vạn dặm theo mây nhớ cố nhân.
Lá rụng sân xưa còn sắc cũ,
Hương tàn án nhỏ đã phai dần.
Thư viết mấy lần rồi lại xé,
Sợ người không đọc, lệ vô ngần.
Ta gửi tương tư vào nguyệt ảnh,
Nhờ trăng vượt núi đến phương chân.
Chỉ e trăng sáng soi ngàn ngả,
Chẳng biết nơi nào có bóng quân.
Xuân đến xuân đi hoa vẫn nở,
Người xa người khuất giữa hồng trần.
Trăm năm nếu được lần tương ngộ,
Xin đổi phong sương lấy một lần.