Thiên Địa Lưu Tiên

Thiên Địa Lưu Tiên

Tác giả: Phế Đạo Nhân
Thể loại: Voz
Trạng thái: Đang Viết
Cập nhật: 1 ngày trước
Ngày đăng: 6 tháng trước
23087
3

10

13

Thể loại: Tiên hiệp, huyền huyễn.

Sơ lược: Lưu Vân, một linh hồn đến từ hiện đại, sau một tai nạn leo núi đã tỉnh dậy trong một thân xác xa lạ tại Đại Triệu triều năm Thái Bình thứ mười tám. Giữa cơn mưa rào tiết Cốc Vũ, hắn thấy mình được chăm sóc bởi Bạch Nguyệt Quân - một nữ tử bí ẩn với dung mạo thoát tục nhưng hành tung đầy uẩn khúc. Hắn không có ký ức của tiền chủ, nhưng những giấc mộng về một "Vân Thanh Tử" có gương mặt giống hệt mình luôn ám ảnh trong từng hơi thở, kéo hắn vào vòng xoáy của những ân oán tu tiên kéo dài hàng vạn năm.

Hành trình của Lưu Vân không phải là sự tranh đoạt vinh quang nhất thời, mà là quá trình tìm lại bản ngã giữa những mảnh vỡ ký ức. Từ một kẻ chỉ muốn "cày ruộng câu cá sống qua ngày", Lưu Vân buộc phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã: hắn đã luân hồi vô số kiếp, mỗi kiếp đều là một chuỗi bi kịch cô độc. Lần này, sự xuất hiện của Bạch Nguyệt Quân và những đứa trẻ như sợi dây định mệnh níu giữ bước chân hắn, buộc hắn phải cầm kiếm để bảo vệ bình yên nhỏ bé của mình trước sự dòm ngó của các thế lực tiên môn và ma giáo.

Xuyên qua những vùng đất từ Vĩnh Ninh Châu đến núi Côn Luân, Lưu Vân dần bóc tách lớp màn bí mật về thân phận thực sự của mình. Dưới vẻ ngoài điềm đạm, trầm ổn là một linh hồn đã trải qua vạn kiếp tang thương, sẵn sàng đối đầu với thiên địa để giữ lấy một chữ "tình".

_________________

Trúc ẩn cửa thiền, chẳng hỏi đời,

Mây hờ hững đậu mái tranh rơi.

Sáng pha một ấm trà vân nguyệt,

Chiều trải vài hàng chữ ngọc khơi.

Đàn nhẹ bên hiên xen khói bếp,

Ngâm thơ dưới nguyệt tiếng tằm tơi.

Chẳng ham tiên vị, không cầu đạo,

Chỉ nguyện cùng nhau lặng tháng vơi.

Một kẻ không cầu đạo trường sinh, một người mang tội trốn xuống trần. Giữa núi non thanh vắng, họ chỉ nguyện bên nhau một đời bình an.

Vẫn là ý tứ ấy, nhưng được phổ theo điệu song thất lục bát:

Trúc rủ ven hiên, thiền không vọng

Mây trắng bay qua mái nhà tranh

Sáng pha một ấm trà thanh

Chiều buông vài nét chữ dành gió sương

Khói bếp lững lờ bên phím ngọc

Nguyệt lặng soi thơ, nhẹ tiếng tằm

Không cầu danh lợi thăng trầm

Chỉ mong có kẻ tri âm bên mình.