Em ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn tôi. Chợt, gò má ửng hồng, em vội vùi mặt vào gối, giọng lí nhí:
- Toàn trêu người ta thôi! Không chơi nữa! Không chơi nữa!
Tôi bật cười, trêu:
- Thế anh định làm gì mà em bảo anh trêu em nào? Buộc tội người ta phải có căn cứ, bằng chứng xác thực chứ.
Em vội vàng ngoái đầu lại nhìn tôi, nói:
- Không phải anh định cầu…!
Câu nói của em nghẹn lại khi bắt gặp vẻ mặt đơ đơ của tôi, có lẽ em nghĩ tôi cho rằng em đang tưởng bở hay mơ mộng gì đó. Em lại úp mặt vào gối, kêu "A!" "AAAAAAAAAAA!", rồi im bặt, vai bắt đầu rung rung. Thôi chết, hình như mình đùa hơi quá rồi. Tôi lấy chiếc nhẫn ngọc của bà ngoại ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay em, ngỏ lời bằng giọng tình cảm, chân thành nhất có thể:
- Vũ Khánh My, em lấy anh nhé. Anh không thể hứa sẽ làm em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới, nhưng anh sẽ làm mọi cách để em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới.
[Pháo Hôi]
Truyện này drop à
Xóa