Chương 143

Ngậm ngùi bịn rịn, nấn ná cách mấy rồi cũng phải đi thôi.Ngồi trên xe nhìn qua kiếng chiếu hậu thấy chị đứng tựa cửa nhìn theo, ánh mắt sâu thẳm không rõ vui hay buồn, chỉ thấy bóng chị dưới mái hiên nhà và ánh đèn vàng...