Chào Anh em Quy Khư !
Đầu tiên thì ai không thích đọc thì thôi, đừng nhìn tít comment mà buồn lòng em. Nó không đen tối như cái tít kết hợp với suy nghĩ anh em đâu. ( à có vài phút đen tối trong câu chuyện).
Sẽ có nhiều người đánh giá khác nhau chửi bới hay ý kiến này nọ. Nhưng thực ra mình k care vì nó bức bối nên mới phải lên đây kể cho anh em, gọi là tìm người lạ để chia sẻ. Vì chuyện này chắc chắn là không hay ho gì nên dù bất cứ ai ngoài đời thật mình cũng k dám tâm sự. Nên cũng dùng nick đi mượn để lên đây kể chuyện hay truyện tùy đánh giá.
Vì để những ai thực sự muốn chia sẻ cho mình nên mình sẽ kể hơi chi tiết 1 chút nếu không dễ gây ra hiểu lầm.
[Pháo Hôi]
Nói về việc viết - kể trên mạng, đơn giản người viết ra muốn chia sẻ tâm sự những điều không thể nói với ai trực tiếp. Thỏa mãn tâm lý của mình cũng như tìm người lạ sẻ chia. Nhưng bản thân nó cũng là sự trao đổi, tôi kể, bạn lắng nghe tôi. Nó là sự tôn trong : tôi kể, bạn sẽ nghe hết câu chuyện và đánh giá. Có nhiều điều mắt thấy tai nghe còn không phải như vậy chứ đừng nói nghe kể và nghe kể chưa hết. Nên mong mấy anh đạo đức học - tiến sĩ mạng né mình ra đừng đọc và đánh giá làm gì... Anh em ai ủng hộ thì cho 1 like với comment mai mình ra chap tiếp.
Xóa