Chương 150

Tôi đứng đó cười rũ rượi, đợi đến lúc nó đi khuất thì cắm đầu cắm cổ đạp thật nhanh về nhà. Tôi cố gắng đi thật nhanh, tránh khỏi tầm quan sát của nó, nhất định không thể để nó phát hiện ra tôi sắp gục vì mệt. May mà mìn...

Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Tử Vong Võ Hiệp