Chương 157

Ngó lên bàn trên, thấy con An vẫn im lìm không tỏ vẻ gì lo lắng, tôi thấy hơi yên tâm, chắc nó mang áo mưa rồi. Vậy thì tốt, nó mà ướt mưa lại ôm cho xem, lần này thì tôi không đi bên cạnh để che cho nó được nữa rồi. Giá...