Chương 167

Tôi cười hềnh hệch, đưa tay ra đỡ, bỗng khuỷu tay tay động mạnh vào thân cây, cái cây rung nhẹ lên. Đột nhiên con An ôm đầu ré lên:- A uiii!Tôi ngơ ngác, nhìn xung quanh thấy quả ổi chín nằm lăn lóc dưới đất thì mới hiểu...