Chương 182

Thế nào mà đúng đến gần chỗ Cống Mọc, nó lại ngoắc tôi đi tiếp, không cho rẽ qua cái cầu bé bé nữa. Tôi cười thầm trong bụng:” Búp chết nhát, sợ mình quăng xuống thật. Cơ mà chẳng bao giờ mình quăng đâu. Mình để đấy mình...