Chương 7

Tôi ngồi cạnh Ngọc Anh, chốc chốc lại liếc trộm cô bé. Cả hai vẫn cứ im lặng...Chẳng rõ chúng tôi ngồi như thế bao lâu, mãi đến khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt hồ, tia nắng cuối cùng trốn lủi sau những dãy núi xa xa, t...